Diu

  • rss
  • archive
  • “

    Đời người mệt mỏi nhất là khi cứ cố chấp với những điều vốn dĩ cần tỉnh ngộ, cứ níu kéo những thứ mà buộc phải buông tay.
    Có điều, nói thì dễ, mấy ai làm được?


    - Anh Khang

    ”
    — (via nangmuathu)
    Source: nangmuathu
    • 9 hours ago
    • 6 notes
  • Thế giới quá rộng lớn. Những con người bé nhỏ cứ đi mãi, đi mãi trên khắp các con đường. Thế rồi tình cờ, hai trong số họ gặp nhau. Nói với nhau vài câu rồi rời đi. Giúp đỡ nhau tí chút để trở thành bạn bè. Hay nhiều hơn nữa, họ ở lại bên nhau, nương tựa nâng đỡ tâm hồn nhau. Bao nhiêu phương án có thể xảy ra. Tôi chợt hiểu, để tìm thấy một người khiến thật tâm mình rung động, yêu thương không tính toan, trao gửi hết tất cả bí mật mới khó khăn và thiêng liêng làm sao…

    — Dạt vòm | Phan Hồn Nhiên

    • 11 hours ago
  • moctieungu:

Con người luôn vẫn thế, yêu người không nên yêu, người nên yêu lại không yêu, cứ cố giữ lấy thứ không nên giữ mà để vuột mất điều không đáng bỏ lỡ.Chỉ là chuyện thường tình - Tâm Văn

    moctieungu:

    Con người luôn vẫn thế, yêu người không nên yêu, người nên yêu lại không yêu, cứ cố giữ lấy thứ không nên giữ mà để vuột mất điều không đáng bỏ lỡ.

    Chỉ là chuyện thường tình - Tâm Văn

    (via donghoang)

    Source: moctieungu
    • 14 hours ago
    • 57 notes
  • “Đôi lúc tôi cảm thấy điều đáng sợ nhất của một người con gái không phải là *nước mắt*. Với tôi, đó là sự ôn hòa, trầm tĩnh và thản nhiên. Tưởng như dửng dưng, nhưng thật ra chỉ để cố che lấp cả tỷ tỷ nỗi sợ hãi trong lòng. Hệt như đang ngắm nhìn một con cá nhỏ cố gắng lặn thật sâu xuống lòng đại dương để tìm kiếm sự an tĩnh, mà không hề biết sóng sẽ cuộn trào xô đẩy lúc nào, cũng không biết sẽ phải giữ cô ấy lại bằng cách nào…”
    — (via kielsomething)
    Source: kielsomething
    • 18 hours ago
    • 8 notes
  • Em à, 
    Đừng khóc! 
    Ngoài kia, ai cũng đang gồng mình lên diễn. 
    Vì sợ đánh đổ mất cuộc đời. 
    Ai cũng nghĩ, cũng tin, cũng sợ 
    Cuộc đời này có một 
    Nên vẽ nguệch ngoạc hằng đêm. 
    Lên mặt. Thứ sáp màu. Triệu triệu năm rồi. Vẫn nhoèn nhoẹt. Không khô.

    Em à, 
    Đừng nghĩ! 
    Chỉ có tình yêu mới đủ sức kéo em đi. 
    Những nguời đàn ông. Với trái tim và tinh thần vạm vỡ.
    Mỗi sớm mai của họ. Tỉnh giấc. Là cà phê. Là báo. Là lịch hôm nay cụ thể phải làm gì. 
    Không có em. Không có em. 
    Ngồi vẩn vơ. 
    Vui bằng ánh mắt. 
    Khóc cũng bằng ánh mắt. 
    Đem cả không gian phủ bởi một bóng hình?!

    Em à, 
    Đừng nhớ! 
    Những lời ngọt ngào. Những điều có cánh. 
    Những cái nắm tay hay vội vã liều mình. 
    Đem cả ước mơ đặt vào tim ai đấy. 
    Chuyện thủy chung có dăm ba kiểu. 
    Nhưng chẳng kiểu nào đủ để gọi “thủy chung”.

    Em à, 
    Đừng tin! 
    Em có thể làm nên điều vĩnh viễn. 
    Chuyện ba năm. Chuyện một giờ. Chuyện khoảnh khắc.
    Hạnh phúc chỉ ở đấy thôi là đủ. 
    Nhé em! 

    Em à, 
    Đừng nghe! 
    Những chuyện dở dang. 
    Mà ta đang kể…

    -Phan Ý Yên

    • 1 day ago
  • 
* Anh biết không anh? Tình cảm không bao giờ là trò chơi đuổi bắt, người này trốn còn người kia phải đi tìm. Trái tim người ta vốn mỏng manh, tình cảm như một người đứng trên sợi dây thăng bằng, họ có thể quỵ ngã bất cứ lúc nào. Khi một người phải mò mẫm tìm hơi ấm quá lâu, họ đã không còn cảm thấy thú vị với những cuộc chơi mà họ luôn phải hụt hơi trong những lần đuổi bắt.
Anh có thể cứ thản nhiên chạy trốn, tìm một nơi mà cất kỹ chôn sâu trái tim của mình mà bình thản chờ đợi tình cảm đến. Nhưng người đi tìm đã bỏ cuộc từ lâu. Rốt cuộc thì, ai sẽ là người phải chờ đợi ai đây? Anh đợi người đến, người đợi anh ngoảnh lại, nhưng trên con đường ấy, người ta đã đánh mất nhau tự khi nào rồi.Anh có biết điều gì là đáng sợ nhất trong tình yêu không? Chính là phải mang hết niềm tin, dốc cạn tấm chân tình và ngay cả khi tuyệt vọng nhất cũng phải tự vỗ về mình - can đảm để chờ đợi một người trong vô vọng. Sự chờ đợi một trái tim cứ mãi ngoảnh mặt, cứ mãi làm thinh chẳng biết đến khi nào, chưa bao giờ là một phép thử hay gia vị nêm nếm cho tình yêu thêm bền chặt.Ở đời, chuyện nực cười nhất chính là khi yêu, hầu hết phụ nữ đều hiến dâng tất cả, còn đàn ông thì lại luôn biết giữ riêng cho mình. Và anh à, anh có quyền giữ lại cho riêng mình, nhưng có bao giờ anh quay đầu nhìn về phía sau chỉ một lần để thấy người nguyện đứng mãi một chỗ chờ anh đã chết dần trong mòn mỏi hư hao? Để thấy rằng, một bước chân đến và đi trong đời nhau, đôi khi cũng chỉ cần một khoảnh khắc, khi đã bỏ qua rồi, những kẻ đã từng nắm tay hẹn ước sẽ bất chợt lạc bước và biến mất trong biển người mênh mông… Và một ngày nào đó trong thành phố này, những người có tình vẫn lướt qua nhau như người dưng.Gặp gỡ và yêu nhau là có thể do duyên số, nhưng tiếp tục hay từ bỏ lại là do chọn lựa của mỗi người. Có con đường nào cho người ở lại và ra đi, không bao giờ là lỗi của duyên số không anh?  *

    * Anh biết không anh? Tình cảm không bao giờ là trò chơi đuổi bắt, người này trốn còn người kia phải đi tìm. Trái tim người ta vốn mỏng manh, tình cảm như một người đứng trên sợi dây thăng bằng, họ có thể quỵ ngã bất cứ lúc nào. Khi một người phải mò mẫm tìm hơi ấm quá lâu, họ đã không còn cảm thấy thú vị với những cuộc chơi mà họ luôn phải hụt hơi trong những lần đuổi bắt.

    Anh có thể cứ thản nhiên chạy trốn, tìm một nơi mà cất kỹ chôn sâu trái tim của mình mà bình thản chờ đợi tình cảm đến. Nhưng người đi tìm đã bỏ cuộc từ lâu. Rốt cuộc thì, ai sẽ là người phải chờ đợi ai đây? Anh đợi người đến, người đợi anh ngoảnh lại, nhưng trên con đường ấy, người ta đã đánh mất nhau tự khi nào rồi.

    Anh có biết điều gì là đáng sợ nhất trong tình yêu không? Chính là phải mang hết niềm tin, dốc cạn tấm chân tình và ngay cả khi tuyệt vọng nhất cũng phải tự vỗ về mình - can đảm để chờ đợi một người trong vô vọng. Sự chờ đợi một trái tim cứ mãi ngoảnh mặt, cứ mãi làm thinh chẳng biết đến khi nào, chưa bao giờ là một phép thử hay gia vị nêm nếm cho tình yêu thêm bền chặt.

    Ở đời, chuyện nực cười nhất chính là khi yêu, hầu hết phụ nữ đều hiến dâng tất cả, còn đàn ông thì lại luôn biết giữ riêng cho mình. Và anh à, anh có quyền giữ lại cho riêng mình, nhưng có bao giờ anh quay đầu nhìn về phía sau chỉ một lần để thấy người nguyện đứng mãi một chỗ chờ anh đã chết dần trong mòn mỏi hư hao? Để thấy rằng, một bước chân đến và đi trong đời nhau, đôi khi cũng chỉ cần một khoảnh khắc, khi đã bỏ qua rồi, những kẻ đã từng nắm tay hẹn ước sẽ bất chợt lạc bước và biến mất trong biển người mênh mông… Và một ngày nào đó trong thành phố này, những người có tình vẫn lướt qua nhau như người dưng.

    Gặp gỡ và yêu nhau là có thể do duyên số, nhưng tiếp tục hay từ bỏ lại là do chọn lựa của mỗi người. Có con đường nào cho người ở lại và ra đi, không bao giờ là lỗi của duyên số không anh?  *

    (via chickenghost)

    Source: official.fm
    • 1 day ago
    • 83 notes
  • 
Có một người nói với mình, lên tumblr và gặp những chuyện tương tự giống như cuộc sống của mình; giống như là xem một bộ phim cùng tâm trạng… Mở đầu có thể khác nhau, kết thúc cũng có thể khác nhau, nhân vật thì chắc chắn là lại càng khác, thế nhưng lại là một bộ phim cùng tâm trạng…
Tức là khi xem, sẽ thấu, sẽ hiểu, và sẽ thương lắm những người ở trong phim…
Cụ thể là thương bản thân mình nhất :)*.
.
Từ hồi dùng facebook, có chức năng like, cứ thích cái gì là like cái đấy, cái gì hay mới like, cái gì làm mình cười mới like. 
Sau đó lúc vào tumblr rồi, có những người vì quan tâm tới cuộc sống của người ta, hoặc gặp một khung cảnh quen thuộc nào đó trong bộ phim của mình, mà mình follow. Không thân thiết, không ràng buộc. Cứ mỗi bài viết mình lại chỉ có thể ấn like, như là một sự chia sẻ, cảm thông vô hình :)*.
Nhiều khi rất muốn comment, mà tay cứ dừng lại, cứ cản. Nhiều khi đã vào đến trang chủ, tay đã ấn submit, mà cuối cùng vẫn ko bấm vào send.
.
Có những lúc muốn chạm ra ngoài cái thế giới nhỏ bé của mình mà chần chừ nhiều quá :)* 

    Có một người nói với mình, lên tumblr và gặp những chuyện tương tự giống như cuộc sống của mình; giống như là xem một bộ phim cùng tâm trạng… Mở đầu có thể khác nhau, kết thúc cũng có thể khác nhau, nhân vật thì chắc chắn là lại càng khác, thế nhưng lại là một bộ phim cùng tâm trạng…

    Tức là khi xem, sẽ thấu, sẽ hiểu, và sẽ thương lắm những người ở trong phim…

    Cụ thể là thương bản thân mình nhất :)*.

    .

    Từ hồi dùng facebook, có chức năng like, cứ thích cái gì là like cái đấy, cái gì hay mới like, cái gì làm mình cười mới like. 

    Sau đó lúc vào tumblr rồi, có những người vì quan tâm tới cuộc sống của người ta, hoặc gặp một khung cảnh quen thuộc nào đó trong bộ phim của mình, mà mình follow. Không thân thiết, không ràng buộc. Cứ mỗi bài viết mình lại chỉ có thể ấn like, như là một sự chia sẻ, cảm thông vô hình :)*.

    Nhiều khi rất muốn comment, mà tay cứ dừng lại, cứ cản. Nhiều khi đã vào đến trang chủ, tay đã ấn submit, mà cuối cùng vẫn ko bấm vào send.

    .

    Có những lúc muốn chạm ra ngoài cái thế giới nhỏ bé của mình mà chần chừ nhiều quá :)* 

    (via chickenghost)

    Source: official.fm
    • 1 day ago
    • 17730 notes
  • Thế giới này chẳng có gì là đồng cảm đâu. Cô cảm thấy ruột gan mình bị xé nát, máu chảy đầm đìa, dạ dày bị cắt đứt rời nhưng người ta chẳng cảm nhận được một chút nào…

    Tân Di Ổ

    • 1 day ago
    • 1 notes
  • nangmuathu:

“Người ta bảo rằng sao mãi mà em chẳng chịu lớn lên
Chẳng chịu khéo với đời
khéo với người
để cho mình thêm cơ hội kéo dài ra hạnh phúc ?
Đôi khi em bất lực
Chẳng giữ được
thì buông !”


- Buông | Nguyễn Trà My

    nangmuathu:

    “Người ta bảo rằng sao mãi mà em chẳng chịu lớn lên
    Chẳng chịu khéo với đời
    khéo với người
    để cho mình thêm cơ hội kéo dài ra hạnh phúc ?
    Đôi khi em bất lực
    Chẳng giữ được
    thì buông !”


    - Buông | Nguyễn Trà My

    Source: nangmuathu
    • 1 day ago
    • 36 notes
  • “Rõ ràng là em muốn yêu ai đó để tìm lại cảm giác yêu thương. Nhưng đến khi có người yêu em, em lại không thể mở lòng.”
    — (via nangmuathu)
    Source: nangmuathu
    • 1 day ago
    • 7 notes
© 2013 Diu
Next page
  • Page 1 / 5